Phôi Pha / Fading

By Trịnh Công Sơn

Embrace ‘nother night, for a new moon rising

A life squandered

Years have gone by, fleetingly certain

To the other shore, life is but a passing breeze

Alone on the road, the end out of sight

Without your smiles 

A harsh cup of wine, I can’t get to the bottom

To save those who came from this sinful vice

Chorus: As the days stand still

Feel the sun so warm

Feel the rain so cold

Who returns but gazes longingly

Back to drifting clouds, in the sky away

Just let it go, this life unexamined

Aimlessly wandering

Time to time, in a midnight garden

A careless misstep invites ghosts of yesteryears

***

1. Ôm lòng [Em] đêm nhìn vầng trăng mới [G]về
Nhớ chân giang [B7] hồ
Ôi phù [B7] du từng tuổi xuân đã [D7] già
Một ngày kia đến [B7] bờ đời người như gió [Em] qua.

2. Không còn [Em] ai đường về ôi quá [G] dài
Những đêm xa [B7] người
Chén rươu [B7] cay một đời tôi uống [D7] hoài
Trả lại từng tin [B7] vui cho nhân gian chờ [Em] đợi.

ĐK: Về ngồi trong những [B7] ngày nhìn từng hôm nắng ngời
Nhìn từng khi mưa bay
Có những ai xa đời quay về [Em] lại
Về lại nơi cuối [D7] trời làm [D7] mây [B7]trôi.

3. Thôi về [Em] đi đường trần đâu có [G] gì
Tóc xanh mấy [B7] mùa
Có nhiều [B7] khi tự vườn khuya bước về 
Bàn chân ai rất [B] nhẹ tựa hồn [B7] những năm [Em] xưa.

***

***

Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài

***


Comments

Leave a comment